赋得明妃三叠 其二

元代 胡天游
明妃一顾已倾城,紫台远去转娉婷。鸣驼嘶马杂羌语,夜夜朝朝那可听。 天低海水西流处,独有琵琶堪唤语。断丝枯木本无情,犹胜人心百千许。 幽怨声声解与传,自怜意态骄神仙。生不得当茂陵亦帝真龙子,乍可巫山峡月空婵娟。
míng fēi qīng chéng   tái yuǎn zhuǎn pīng tíng míng tuó qiāng   zhāo zhāo tīng
tiān hǎi shuǐ 西 liú chù   yǒu pa kān huàn duàn běn qíng   yóu shèng rén xīn bǎi qiān
yōu yuàn shēng shēng jiě chuán   lián tài jiāo shén xiān shēng dàng mào líng zhēn lóng zi   zhà shān xiá yuè kōng chán juān