赋得春雪映早梅

唐代 元稹
飞舞先春雪,因依上番梅。一枝方渐秀,六出已同开。 积素光逾密,真花节暗催。抟风飘不散,见晛忽偏摧。 郢曲琴空奏,羌音笛自哀。今朝两成咏,翻挟昔人才。
fēi xiān chūn xuě   yīn shàng fān méi zhī fāng jiàn xiù   liù chū tóng kāi
guāng   zhēn huā jié àn cuī tuán fēng piāo sàn   jiàn xiàn piān cuī
yǐng qín kōng zòu   qiāng yīn āi jīn zhāo liǎng chéng yǒng   fān xié rén cái