赋得碧甃寒根寿胡友松

明代 顾清
曲廊阴阴清昼閒,砌台乱匝苔花斑。苍龙何年蜕寒骨,化为古松根屈蟠。 百折不能去,回戈折戟相撑住。突然奋起石为裂,散作孙枝不知数。 坚刚不容蝼蚁穴,正直默有神灵护。主人自是华阳仙,双瞳碧色耳垂肩。 平生丘壑有深癖,爱此松根时醉眠。薰风四月日正长,松阴满庭天气凉。 我来寿君劝君酒,摩挲铁石龙鳞香。松兮岁久根益深,流膏渗乳日侵浔。 更千年后重相寻,为君斸取根下苓。采花酿酒共君斟,飘然轻举紫山岑。
láng yīn yīn qīng zhòu xián   tái luàn tái huā bān cāng lóng nián tuì hán   huà wèi sōng gēn pán
bǎi zhé néng   huí zhé xiāng chēng zhù rán fèn shí wèi liè   sàn zuò sūn zhī zhī shù
jiān gāng róng lóu xuè   zhèng zhí yǒu shén líng zhǔ rén shì huá yáng xiān   shuāng tóng ěr chuí jiān
píng shēng qiū yǒu shēn   ài sōng gēn shí zuì mián xūn fēng yuè zhèng cháng   sōng yīn mǎn tíng tiān liáng
lái shòu 寿 jūn quàn jūn jiǔ   tiě shí lóng lín xiāng sōng suì jiǔ gēn shēn   liú gāo shèn qīn xún
gèng qiān nián hòu zhòng xiāng xún   wèi jūn zhǔ gēn xià líng cǎi huā niàng jiǔ gòng jūn zhēn   piāo rán qīng shān cén