賦得碧甃寒根壽胡友松

明代 顧清
曲廊陰陰清晝閒,砌台亂匝苔花斑。蒼龍何年蛻寒骨,化為古松根屈蟠。 百折不能去,回戈折戟相撐住。突然奮起石為裂,散作孫枝不知數。 堅剛不容螻蟻穴,正直默有神靈護。主人自是華陽仙,雙瞳碧色耳垂肩。 平生丘壑有深癖,愛此松根時醉眠。薰風四月日正長,松陰滿庭天氣涼。 我來壽君勸君酒,摩挲鐵石龍鱗香。松兮歲久根益深,流膏滲乳日侵潯。 更千年後重相尋,為君斸取根下苓。採花釀酒共君斟,飄然輕舉紫山岑。
láng yīn yīn qīng zhòu xián   tái luàn tái huā bān cāng lóng nián tuì hán   huà wèi sōng gēn pán
bǎi zhé néng   huí zhé xiāng chēng zhù rán fèn shí wèi liè   sàn zuò sūn zhī zhī shù
jiān gāng róng lóu xuè   zhèng zhí yǒu shén líng zhǔ rén shì huá yáng xiān   shuāng tóng ěr chuí jiān
píng shēng qiū yǒu shēn   ài sōng gēn shí zuì mián xūn fēng yuè zhèng cháng   sōng yīn mǎn 滿 tíng tiān liáng
lái shòu jūn quàn jūn jiǔ   tiě shí lóng lín xiāng sōng suì jiǔ gēn shēn   liú gāo shèn qīn xún
gèng qiān nián hòu zhòng xiāng xún   wèi jūn zhǔ gēn xià líng cǎi huā niàng jiǔ gòng jūn zhēn   piāo rán qīng shān cén