复愁十二首

唐代 杜甫
人烟生处僻,虎迹过新蹄。野鹘翻窥草,村船逆上溪。 钓艇收缗尽,昏鸦接翅归。月生初学扇,云细不成衣。 万国尚防寇,故园今若何。昔归相识少,早已战场多。 身觉省郎在,家须农事归。年深荒草径,老恐失柴扉。 金丝镂箭镞,皂尾制旗竿。一自风尘起,犹嗟行路难。 胡虏何曾盛,干戈不肯休。闾阎听小子,谈话觅封侯。 贞观铜牙弩,开元锦兽张。花门小箭好,此物弃沙场。 今日翔麟马,先宜驾鼓车。无劳问河北,诸将觉荣华。 任转江淮粟,休添苑囿兵。由来貔虎士,不满凤凰城。 江上亦秋色,火云终不移。巫山犹锦树,南国且黄鹂。 每恨陶彭泽,无钱对菊花。如今九日至,自觉酒须赊。 病减诗仍拙,吟多意有馀。莫看江总老,犹被赏时鱼。
rén yān shēng chù   guò xīn fān kuī cǎo   cūn chuán shàng
diào tǐng shōu mín jǐn   hūn jiē chì guī yuè shēng chū xué shàn   yún chéng
wàn guó shàng fáng kòu   yuán jīn ruò guī xiāng shí shǎo   zǎo zhàn chǎng duō
shēn jué shěng láng zài   jiā nóng shì guī nián shēn huāng cǎo jìng   lǎo kǒng shī chái fēi
jīn lòu jiàn   zào wěi zhì gān 竿 fēng chén   yóu jiē xíng nán
zēng shèng   gān kěn xiū yán tīng xiǎo   tán huà fēng hóu
zhēn guàn tóng   kāi yuán jǐn shòu zhāng huā mén xiǎo jiàn hǎo   shā chǎng
jīn xiáng lín   xiān jià chē láo wèn běi   zhū jiāng jué róng huá
rèn zhuǎn jiāng huái   xiū tiān yuàn yòu bīng yóu lái shì   mǎn fèng huáng chéng
jiāng shàng qiū   huǒ yún zhōng shān yóu jǐn shù   nán guó qiě huáng
měi hèn táo péng   qián duì huā jīn jiǔ zhì   jué jiǔ shē
bìng jiǎn shī réng zhuō   yín duō yǒu kàn jiāng zǒng lǎo   yóu bèi shǎng shí