浮槎

唐代 骆宾王
昔负千寻质,高临九仞峰。真心凌晚桂,劲节掩寒松。 忽值风飙折,坐为波浪冲。摧残空有恨,拥肿遂无庸。 渤海三千里,泥沙几万重。似舟飘不定,如梗泛何从。 仙客终难托,良工岂易逢。徒怀万乘器,谁为一先容。
qiān xún zhì   gāo lín jiǔ rèn fēng zhēn xīn líng wǎn guì   jìn jié yǎn hán sōng
zhí fēng biāo zhé   zuò wèi làng chōng cuī cán kōng yǒu hèn   yōng zhǒng suì yōng
hǎi sān qiān   shā wàn zhòng shì zhōu piāo dìng   gěng fàn cóng
xiān zhōng nán tuō   liáng gōng féng huái 怀 wàn shèng   shuí wèi xiān róng