浮槎

唐代 駱賓王
昔負千尋質,高臨九仞峰。真心凌晚桂,勁節掩寒松。 忽值風飆折,坐為波浪沖。摧殘空有恨,擁腫遂無庸。 渤海三千里,泥沙幾萬重。似舟飄不定,如梗泛何從。 仙客終難托,良工豈易逢。徒懷萬乘器,誰為一先容。
qiān xún zhì   gāo lín jiǔ rèn fēng zhēn xīn líng wǎn guì   jìn jié yǎn hán sōng
zhí fēng biāo zhé   zuò wèi làng chōng cuī cán kōng yǒu hèn   yōng zhǒng suì yōng
hǎi sān qiān   shā wàn zhòng shì zhōu piāo dìng   gěng fàn cóng
xiān zhōng nán tuō   liáng gōng féng huái wàn shèng   shuí wèi xiān róng