浮庵洁疾戏呈

宋代 张镃
黄埃簸空吹赫日,白鸟不度瘖蝉声。 先生出门数有碍,陋巷粪壤愁逢迎。 家山望断围修竹,常说携书伴鸣犊。 心无拣择自清凉,臭腐神奇总超俗。
huáng āi kōng chuī   bái niǎo yīn chán shēng  
xiān sheng chū mén shù yǒu ài   lòu xiàng fèn rǎng chóu féng yíng  
jiā shān wàng duàn wéi xiū zhú   cháng shuō xié shū bàn míng  
xīn jiǎn qīng liáng   chòu shén zǒng chāo