浮庵潔疾戲呈

宋代 張鎡
黃埃簸空吹赫日,白鳥不度瘖蟬聲。 先生出門數有礙,陋巷糞壤愁逢迎。 家山望斷圍修竹,常說攜書伴鳴犢。 心無揀擇自清涼,臭腐神奇總超俗。
huáng āi kōng chuī   bái niǎo yīn chán shēng  
xiān sheng chū mén shù yǒu ài   lòu xiàng fèn rǎng chóu féng yíng  
jiā shān wàng duàn wéi xiū zhú   cháng shuō xié shū bàn míng  
xīn jiǎn qīng liáng   chòu shén zǒng chāo