唐代 李峤
布义孙卿子,登高楚屈平。铜台初下笔,乐观正飞缨。 乍有凌云势,时闻掷地声。造端长体物,无复大夫名。
sūn qīng   dēng gāo chǔ píng tóng tái chū xià   guān zhèng fēi yīng
zhà yǒu líng yún shì   shí wén zhì shēng zào duān zhǎng   dài míng