唐代 李嶠
布義孫卿子,登高楚屈平。銅台初下筆,樂觀正飛纓。 乍有凌雲勢,時聞擲地聲。造端長體物,無復大夫名。
sūn qīng   dēng gāo chǔ píng tóng tái chū xià   guān zhèng fēi yīng
zhà yǒu líng yún shì   shí wén zhì shēng zào duān zhǎng   dài míng