分韵得眠意二字赋醉石简寂各一篇呈同游诸兄 其二 简寂

宋代 朱熹
天秋山气深,日落林景翠。亦知后骑迫,且复一流憩。 环瞻峰列屏,迥瞩泉下濞。永怀仙陆子,久挹浮丘袂。 于今知几载,故宇日荒废。空馀醮坛石,香火谁复继。 更怜韦刺史,五字有真意。虎竹付归人,悲风起横吹。 沉吟向绝迹,浩荡发幽寄。来者知为谁,念我傥三喟。
tiān qiū shān shēn   luò lín jǐng cuì zhī hòu   qiě liú
huán zhān fēng liè píng   jiǒng zhǔ quán xià yǒng huái 怀 xiān zi   jiǔ qiū mèi
jīn zhī zài   huāng fèi kōng jiào tán shí   xiāng huǒ shuí
gèng lián wéi shǐ   yǒu zhēn zhú guī rén   bēi fēng héng chuī
chén yín xiàng jué   hào dàng yōu lái zhě zhī wèi shuí   niàn tǎng sān kuì