风雨有秋色率然成小诗呈道济长官

宋代 孔平仲
学馆人归静若山,久阴梅湿上衣冠。酣酣雨意牵愁远,飒飒秋声吹梦寒。 竹笋解包堆屋角,蓼花抽穗出墙端。此时最忆吴江上,千顷烟波一钓竿。
xué guǎn rén guī jìng ruò shān   jiǔ yīn méi shī 湿 shàng guān hān hān qiān chóu yuǎn   qiū shēng chuī mèng hán    
zhú sǔn jiě bāo duī jiǎo   liǎo huā chōu suì chū qiáng duān shí zuì jiāng shàng qiān   qǐng yān diào gān   竿