风雨叹(吴江舟中作)

明代 李东阳
壬辰七月壬子日,大风东来吹海溢。 峥嵘巨浪高比山,水底长鲸作人立。 愁云压地湿不翻,六合惨澹迷乾坤。 阴阳九道错白黑,乌兔不敢东西奔。 里人苍黄神屡变,三十年前未曾见。 东村西舍喧呼遍,牒书走报州与县。 山豗谷汹豺虎嗥,万木尽拔乘波涛。 洲沉岛灭无所逃,顷刻性命轻鸿毛。 我方停舟在江皋,披衣踞床夜复昼,忽掩青袍涕双透。 举头观天恐天漏,此时忧国况思家,不觉红颜坐凋瘦。 潼关以西兵气多,胡笳吹尘尘满河,安得一洗空干戈?不 然独破杜陵屋,犹能不废啸与歌。 世间万事不得意,天寒岁暮空蹉跎。 呜呼!奈尔苍生何?
rén chén yuè rén   fēng dōng lái chuī hǎi  
zhēng róng làng gāo shān   shuǐ cháng jīng zuò rén  
chóu yún shī 湿 fān   liù cǎn dàn qián kūn  
yīn yáng jiǔ dào cuò bái hēi   gǎn dōng 西 bēn  
rén cāng huáng shén biàn   sān shí nián qián wèi céng jiàn  
dōng cūn 西 shè xuān biàn   dié shū zǒu bào zhōu xiàn  
shān huī xiōng chái háo   wàn jǐn chéng tāo  
zhōu chén dǎo miè suǒ táo   qǐng xìng mìng qīng hóng 鸿 máo  
fāng tíng zhōu zài jiāng gāo   chuáng zhòu   yǎn qīng páo shuāng tòu  
tóu guān tiān kǒng tiān lòu   shí yōu guó kuàng jiā   jué hóng yán zuò diāo shòu  
tóng guān 西 bīng duō   jiā chuī chén chén mǎn   ān kōng gān  
rán líng   yóu néng fèi xiào  
shì jiān wàn shì   tiān hán suì kōng cuō tuó  
  nài ěr cāng shēng