风雨凉甚一首

宋代 刘克庄
淅淅吹庭树,铮铮溅瓦沟。 乍除秦酷吏,重见晋清流。 山有月行脚,溪无风打头。 不知楚台客,何以说悲秋。
chuī tíng shù   zhēng zhēng jiàn gōu
zhà chú qín   zhòng jiàn jìn qīng liú
shān yǒu yuè xíng jiǎo   fēng tóu
zhī chǔ tái   shuō bēi qiū