风月堂二首

宋代 曾几
青罗熨镜正揩磨,上有虚堂发兴多。 大热端能排酷吏,广寒只合在嫦娥。 又成画舫珠帘去,可奈红妆翠盖何。 纵使曲肱无别梦,一尊风月弄婆娑。
qīng luó yùn jìng zhèng kāi   shàng yǒu táng xīng duō  
duān néng pái   guǎng 广 hán zhī zài cháng é  
yòu chéng huà fǎng zhū lián   nài hóng zhuāng cuì gài  
zòng shǐ 使 gōng bié mèng   zūn fēng yuè nòng suō