奉先刘少府新画山水障歌

唐代 杜甫
堂上不合生枫树,怪底江山起烟雾。闻君扫却赤县图, 乘兴遣画沧洲趣。画师亦无数,好手不可遇。 对此融心神。知君重毫素。岂但祁岳与郑虔, 笔迹远过杨契丹。得非悬圃裂,无乃潇湘翻。 悄然坐我天姥下,耳边已似闻清猿。反思前夜风雨急, 乃是蒲城鬼神入。元气淋漓障犹湿,真宰上诉天应泣。 野亭春还杂花远,渔翁暝蹋孤舟立。沧浪水深青溟阔, 欹岸侧岛秋毫末。不见湘妃鼓瑟时,至今斑竹临江活。 刘侯天机精,爱画入骨髓。自有两儿郎,挥洒亦莫比。 大儿聪明到,能添老树巅崖里。小儿心孔开。 貌得山僧及童子。若耶溪,云门寺。 吾独胡为在泥滓,青鞋布袜从此始。
táng shàng shēng fēng shù   guài jiāng shān yān wén jūn sǎo què chì xiàn  
chéng xìng qiǎn huà cāng zhōu huà shī shù   hǎo shǒu
duì róng xīn shén zhī jūn zhòng háo dàn yuè zhèng qián  
yuǎn guò yáng dān de fēi xuán liè   nǎi xiāo xiāng fān
qiǎo rán zuò tiān xià   ěr biān shì wén qīng yuán fǎn qián fēng  
nǎi shì chéng guǐ shén yuán lín zhàng yóu shī 湿   zhēn zǎi shàng tiān yìng
tíng chūn hái huā yuǎn   wēng míng zhōu cāng làng shuǐ shēn qīng míng kuò  
àn dǎo qiū háo jiàn xiāng fēi shí   zhì jīn bān zhú lín jiāng huó
liú hóu tiān jīng   ài huà suǐ yǒu liǎng ér láng   huī
ér cōng ming dào   néng tiān lǎo shù diān xiǎo ér xīn kǒng kāi
mào shān sēng tóng ruò   yún mén
wéi zài   qīng xié cóng shǐ