奉同尤延之提举庐山杂咏十四篇 其七 万杉寺
休沐聊命驾,驾言何所之。行寻庆云寺,想像昭陵时。
门前杉径深,屋后杉色奇。空山岁年晚,郁郁凌寒姿。
当年雨露恩,千载有馀滋。匠石不敢睨,孤标俨相持。
更启石室藏,仰瞻天像垂。愿以清净化,永为太平基。
xiū
休
mù
沐
liáo
聊
mìng
命
jià
驾
,
jià
驾
yán
言
hé
何
suǒ
所
zhī
之
。
。
xíng
行
xún
寻
qìng
庆
yún
云
sì
寺
,
xiǎng
想
xiàng
像
zhāo
昭
líng
陵
shí
时
。
。
mén
门
qián
前
shān
杉
jìng
径
shēn
深
,
wū
屋
hòu
后
shān
杉
sè
色
qí
奇
。
。
kōng
空
shān
山
suì
岁
nián
年
wǎn
晚
,
yù
郁
yù
郁
líng
凌
hán
寒
zī
姿
。
。
dāng
当
nián
年
yǔ
雨
lù
露
ēn
恩
,
qiān
千
zǎi
载
yǒu
有
yú
馀
zī
滋
。
。
jiàng
匠
shí
石
bù
不
gǎn
敢
nì
睨
,
gū
孤
biāo
标
yǎn
俨
xiāng
相
chí
持
。
。
gèng
更
qǐ
启
shí
石
shì
室
cáng
藏
,
yǎng
仰
zhān
瞻
tiān
天
xiàng
像
chuí
垂
。
。
yuàn
愿
yǐ
以
qīng
清
jìng
净
huà
化
,
yǒng
永
wèi
为
tài
太
píng
平
jī
基
。
。