奉同永叔于刘功曹家听杨直讲女奴弹啄木见寄之作

宋代 刘敞
空林多风霜霰零,啄木朝饥悲长鸣。口虽能呼心不平,谁弹琵琶象其声。 雌雄切直相丁嘤,欲飞未飞皆有情。 琵琶八十有四调,此曲独得传玄妙。翠鬟小女眉目殊,能承主欢供客娱。 转关挥拨意澹如,坐人虽多旁若无。醉翁引觞不汝馀,歌诗弹铗归来乎。 两君韵高尚如此,何况枥上之马渊中鱼。我生不晓世俗乐,顷卧江城更寂寞。 园中有时闻啄木,虽有高下无宫角。木声梨然当人心,猋氏之风殆可学。 渊明无弦非无意,白发秋来自少乐。得公新诗濯我愁,因问杨子更借不,我欲醉听江城楼。
kōng lín duō fēng shuāng xiàn líng   zhuó cháo bēi cháng míng kǒu suī néng xīn píng   shuí dàn pa xiàng shēng
xióng qiē zhí xiāng dīng yīng   fēi wèi fēi jiē yǒu qíng
pa shí yǒu diào   de chuán xuán miào cuì huán xiǎo méi shū   néng chéng zhǔ huān gōng
zhuǎn guān huī dàn   zuò rén suī duō páng ruò zuì wēng yǐn shāng   shī dàn jiá guī lái
liǎng jūn yùn gāo shàng   kuàng shàng zhī yuān zhōng shēng xiǎo shì yuè   qǐng jiāng chéng gèng
yuán zhōng yǒu shí wén zhuó   suī yǒu gāo xià gōng jiǎo shēng rán dāng rén xīn   biāo shì zhī fēng dài xué
yuān míng xián fēi   bái qiū lái shǎo gōng xīn shī zhuó chóu   yīn wèn yáng gèng jiè   zuì tīng jiāng chéng lóu