奉题钟隐君东皋幽居图

元代 刘崧
微雨枫林青,高堂见图画。幽人读书处,宛在东皋下。 东皋窈窕绿涧阴,藤萝缚门门转深。是中松桧各千尺,飞鸟不度寒萧森。 山原之居可终日,莘野斯人皆俦匹。清宵瓮牖出灯火,白石匡床散方帙。 寻仙学道思不穷,水边林下皆清风。画师天趣亦偶尔,形迹安可求其同。 白下城东门,清溪颇回抱。君家庭前景,岂逊图中好。 年年二月梅始芳,亦有杨柳当高墙。重檐修竹啼鸟静,落花如雪青苔香。 东邻踏歌鸣急管,南舍列筵愁夜短。空将白发笑寒迂,岂识高情在疏散。 先生布袍乌角巾,泠然自是神仙人。二郎早已擅场屋,孙子亦能歌雅豳。 硗硗头角秀而雅,总是高门忠孝者。他年朱紫出清朝,翁但筑堂看绿野。 我曹失学百可怜,闻公高谊心凛然。秋风江浦破茅屋,悔不归垦山中田。 秖今东游兴未已,亦欲携书寻故里。便从竹底拾流萤,来听先生诵秋水。
wēi fēng lín qīng   gāo táng jiàn huà yōu rén shū chù   wǎn zài dōng gāo xià
dōng gāo yǎo tiǎo 绿 jiàn yīn   téng luó mén mén zhuǎn shēn shì zhōng sōng guì qiān chǐ   fēi niǎo hán xiāo sēn
shān yuán zhī zhōng   shēn rén jiē chóu qīng xiāo wèng yǒu chū dēng huǒ   bái shí kuāng chuáng sàn fāng zhì
xún xiān xué dào qióng   shuǐ biān lín xià jiē qīng fēng huà shī tiān ǒu ěr   xíng ān qiú tóng
bái xià chéng dōng mén   qīng huí bào jūn jiā tíng qián jǐng   xùn zhōng hǎo
nián nián èr yuè méi shǐ fāng   yǒu yáng liǔ dāng gāo qiáng zhòng yán xiū zhú niǎo jìng   luò huā xuě qīng tái xiāng
dōng lín míng guǎn   nán shě liè yán chóu duǎn kōng jiāng bái xiào hán   shí gāo qíng zài shū sàn
xiān sheng páo jiǎo jīn   líng rán shì shén xiān rén èr láng zǎo shàn chǎng   sūn zi néng bīn
qiāo qiāo tóu jiǎo xiù ér   zǒng shì gāo mén zhōng xiào zhě nián zhū chū qīng cháo   wēng dàn zhù táng kàn 绿
cáo shī xué bǎi lián   wén gōng gāo xīn lǐn rán qiū fēng jiāng máo   huǐ guī kěn shān zhōng tián
zhī jīn dōng yóu xìng wèi   xié shū xún biàn 便 cóng zhú shí liú yíng   lái tīng xiān sheng sòng qiū shuǐ