风树亭诗

明代 宋濂
山有嘉树,油然发荣。岂不欲静,风挠之鸣。我思我亲,颜猊日改。 子欲养之,亲不子待。呜呼噫嚱,孔怀孔悲。山高海深,孰堪喻之。 内而九藏,外而四体。皆亲之枝,同一根柢。根既拨矣,而枝独存。 夙夜哀号,莫达九原。白杨萧萧,泉扃夜閟。我亲我思,得无蕉瘁。 亲不可见,音容是求。求之不得,血泪交流。作亭墓隅,是曰风树。 仰之瞻之,心焉孔瘁。
shān yǒu jiā shù   yóu rán róng jìng fēng   náo zhī míng qīn yán   gǎi      
zi yǎng zhī   qīn dài kǒng   huái kǒng 怀 bēi shān gāo hǎi shēn shú kān   zhī      
nèi ér jiǔ cáng   wài ér jiē qīn zhī zhī tóng   gēn gēn ér zhī   cún      
āi háo   jiǔ yuán bái yáng xiāo xiāo quán   jiōng qīn   jiāo cuì      
qīn jiàn   yīn róng shì qiú qiú zhī xuè   lèi jiāo liú zuò tíng shì yuē   fēng shù      
yǎng zhī zhān zhī   xīn yān kǒng cuì