奉使契丹二十八首 伤足

宋代 苏辙
少年谬闻道,直往寡所疑。 不知避碍险,造次逢颠危。 中岁鲍忧患,进退每自持。 长存鄙夫计,未免达士嗤。 前日使胡罢,昼夜心南驰。 中涂冰塞川,滉漾无津涯。 仆夫执辔前,我亦忘止之。 马眩足不禁,拉然卧中坻。 异域非所息,据鞍几不支。 昔尝诵《楞严》,闻有乞食师。 行乞遭毒刺,痛剧侵肝脾。 念觉虽觉痛,无痛痛觉知。 念极良有见,遂与凡夫辞。 我今亦悟此,先佛岂见欺。 但尔不即证,欲往常迟迟。 咄哉后来心,当与初心期。
shào nián miù wén dào   zhí wǎng guǎ suǒ  
zhī ài xiǎn   zào féng diān wēi  
zhōng suì bào yōu huàn   jìn tuì 退 měi chí  
cháng cún   wèi miǎn shì chī  
qián shǐ 使   zhòu xīn nán chí  
zhōng bīng sāi chuān   huàng yàng jīn  
zhí pèi qián   wàng zhǐ zhī  
xuàn jīn   rán zhōng chí  
fēi suǒ   ān zhī  
cháng sòng lèng yán wén yǒu   shí shī      
xíng zāo   tòng qīn gān  
niàn jué suī jué tòng   tòng tòng jué zhī  
niàn liáng yǒu jiàn   suì fán  
jīn   xiān jiàn  
dàn ěr zhèng   wǎng cháng chí chí  
duō zāi hòu lái xīn   dāng chū xīn