奉使契丹二十八首 渡桑干

宋代 苏辙
北渡桑干冰欲结,心畏穹庐三尺雪。 南渡桑干风始和,冰开易水应生波。 穹庐雪落我未到,到时坚白如磐陀。 会同出入凡十日,腥膻酸薄不可食。 羊修乳粥差便人,风隧沙场不宜客。 相携走马渡桑干,旌旆一返无由还。 胡人送客不忍去,久安和好依中原。 年年相送桑干上,欲话白沟一惆怅。
běi sāng gān bīng jié   xīn wèi qióng sān chǐ xuě  
nán sāng gān fēng shǐ   bīng kāi shuǐ yìng shēng  
qióng xuě luò wèi dào   dào shí jiān bái pán tuó  
huì tóng chū fán shí   xīng shān suān báo shí  
yáng xiū zhōu chà biàn 便 rén   fēng suì shā chǎng  
xiāng xié zǒu sāng gān   jīng pèi fǎn yóu hái  
rén sòng rěn   jiǔ ān hǎo zhōng yuán  
nián nián xiāng sòng sāng gān shàng   huà bái gōu chóu chàng