奉使契丹二十八首 出山

宋代 苏辙
燕疆不过古北阙,连山渐少多平田。 奚人自作草屋住,契丹骈车依水泉。 橐驼羊马散川谷,草枯水尽时一迁。 汉人何年被流徙,衣服渐变存语言。 力耕分获世为客,赋役稀少聊偷安。 汉奚单弱契丹横,目视汉使心凄然。 石瑭窃位不传子,遗患燕蓟逾百年。 仰头呼天问何罪。 自恨远祖従禄山。 〈此皆燕人语也。 〉
yàn jiāng guò běi què   lián shān jiàn shǎo duō píng tián  
rén zuò cǎo zhù   dān pián chē shuǐ quán  
tuó tuó yáng sàn chuān   cǎo shuǐ jǐn shí qiān  
hàn rén nián bèi liú   jiàn biàn cún yán  
gēng fēn huò shì wèi   shǎo liáo tōu ān  
hàn dān ruò dān héng   shì hàn shǐ 使 xīn rán  
shí táng qiè wèi chuán zi   huàn yàn bǎi nián  
yǎng tóu tiān wèn zuì  
hèn yuǎn cóng shān  
jiē yàn rén