丰山怀古

金朝 元好问
丰山一何高,古屋苍烟重。开门望吴楚,鸟去天无穷。 连山横巨鳌,白水亘长虹。川原郁佳气,自古南都雄。 炎精昔季兴,卧龙起隆中。落落出奇策,言言揭孤忠。 时事有可论,生晚恨不逢。汉贼不两立,大义皎日同。 吴人操等耳,忍与分河潼。夺操而与权,何以示至公。 一民汉遗黎,尺地汉故封。守民及守土,天地与相终。 不能禦寇雠,顾以寇自功。既异鸿沟初,又非列国从。 一券捐半产,二祖宁汝容。端本一已失,孤唱谁当从? 至今有遗恨,庙柏号阴风。旧闻清泠渊,天籁如撞钟。 山径野人语,诞幻欺孩童。开元有乱阶,鹿饮温泉宫。 黄猿何为者,乃尔能啸凶。乾坤之大音,久郁理当通。 清箱旦夕落,伫尔惊群聋。
fēng shān gāo   cāng yān zhòng kāi mén wàng chǔ   niǎo tiān qióng
lián shān héng áo   bái shuǐ gèn cháng hóng chuān yuán jiā   nán dōu xióng
yán jīng xīng   lóng lóng zhōng luò luò chū   yán yán jiē zhōng
shí shì yǒu lùn   shēng wǎn hèn féng hàn zéi liǎng   jiǎo tóng
rén cāo děng ěr   rěn fēn tóng duó cāo ér quán   shì zhì gōng
mín hàn   chǐ hàn fēng shǒu mín shǒu   tiān xiāng zhōng
néng kòu chóu   kòu gōng hóng 鸿 gōu chū   yòu fēi liè guó cóng
quàn juān bàn chǎn   èr níng róng duān běn shī   chàng shuí dāng cóng  
zhì jīn yǒu hèn   miào bǎi hào yīn fēng jiù wén qīng líng yuān   tiān lài zhuàng zhōng
shān jìng rén   dàn huàn hái tóng kāi yuán yǒu luàn jiē   鹿 yǐn wēn quán gōng
huáng yuán wéi zhě   nǎi ěr néng xiào xiōng qián kūn zhī yīn   jiǔ dāng tōng
qīng xiāng dàn luò   zhù ěr jīng qún lóng