风入松·碧苔满地衬残红

宋代 康与之
碧苔满地衬残红。绿树阴浓。晓莺啼破眉心事,旧愁新恨重重。翠黛不忺重扫,佳时每恨难同。花开花谢任东风。此恨无穷。梦魂拟逐杨花去,殢人休下帘栊。要见只凭清梦,几时真个相逢。
tái mǎn chèn cán hóng 绿 shù yīn nóng xiǎo yīng méi xīn shì   jiù chóu xīn hèn chóng chóng cuì dài xiān zhòng sǎo   jiā shí měi hèn nán tóng huā kāi huā xiè rèn dōng fēng hèn qióng mèng hún zhú yáng huā   rén xiū xià lián lóng yào jiàn zhǐ píng qīng mèng   shí zhēn xiāng féng