奉陪京城诸友游南城,寻丘尊师道场作

元代 范梈
我本渔钓清江滨,三生自是华盖君。往从竹浦拾明月,初向芝山寻白云。 闻有仙人姓丘者,旧庐正在燕城下。杖藜随步蹑天梯,千尺云门净如洒。 门前水流清且深,朗如石镜开烦襟。中有幅轮转浩劫,多见听者无知音。 高莫高兮嵩山之中岑,幽莫幽兮壶峤之云林。万金买闲不易得,一到城市无归心。 尧舜之事俱寂寞,独留一人在丘壑。问渠羽驾来仙坛,夜夜疏星迷皓鹤。 我为长春行,兴在碧草间。白日又欲暮,浮云无时还。 十年住天都,尘土污客颜。于此意不惬,泠然遂怀山。 更将携手上烟萝,曾是轩辕弓剑过。我来正值五月半,青天渐少绿阴多。 每思东山公,兴来恣婆娑。左持玉麈挥俗客,右引采扇遮天娥。 明时豪达尽如此,逝且不乐今如何!我亦欲唤细腰舞,白马驮酒金叵罗。 诚恐道人嗔我慢,空遣弟子来相看。上堂椎鼓日色晏,孤我青精白日饭。 黄金台前春已归,海榴花发乳燕飞。同行佳人莫相违,相思更赠女萝衣。
běn diào qīng jiāng bīn   sān shēng shì huá gài jūn wǎng cóng zhú shí míng yuè   chū xiàng zhī shān xún bái yún
wén yǒu xiān rén xìng qiū zhě   jiù zhèng zài yàn chéng xià zhàng suí niè tiān   qiān chǐ yún mén jìng
mén qián shuǐ liú qīng qiě shēn   lǎng shí jìng kāi fán jīn zhōng yǒu lún zhuàn hào jié   duō jiàn tīng zhě zhī yīn
gāo gāo sōng shān zhī zhōng cén   yōu yōu qiáo zhī yún lín wàn jīn mǎi xián   dào chéng shì guī xīn
yáo shùn zhī shì   liú rén zài qiū wèn jià lái xiān tán   shū xīng hào
wèi cháng chūn xíng   xīng zài cǎo jiān bái yòu   yún shí hái
shí nián zhù tiān   chén yán qiè   líng rán suì huái 怀 shān
gèng jiāng xié shǒu shàng yān luó   céng shì xuān yuán gōng jiàn guò lái zhèng zhí yuè bàn   qīng tiān jiàn shǎo 绿 yīn duō
měi dōng shān gōng   xīng lái suō zuǒ chí zhǔ huī   yòu yǐn cǎi shàn zhē tiān é
míng shí háo jǐn   shì qiě jīn   huàn yāo   bái tuó jiǔ jīn luó
chéng kǒng dào rén chēn màn   kōng qiǎn lái xiāng kàn shàng táng chuí yàn   qīng jīng bái fàn
huáng jīn tái qián chūn guī   hǎi liú huā yàn fēi tóng háng jiā rén xiāng wéi   xiāng gèng zèng luó