峰门岭遇雨,泊梁山

宋代 范成大
穷乡谁与话悲酸,驻马看云强自宽。 酒力无端妨宿病,诗情不浅任尘官。 虎狼地僻炊烟晚,风雨天低夏木寒。 行尽峰门千万丈,梁山鼓角报平安。
qióng xiāng shuí huà bēi suān   zhù kàn yún qiáng kuān
jiǔ duān fáng 宿 bìng   shī qíng qiǎn rèn chén guān
láng chuī yān wǎn   fēng tiān xià hán
xíng jǐn fēng mén qiān wàn zhàng   liáng shān jiǎo bào píng ān