风林纤月落 其一

明代 袁宏道
瑟瑟残规吐,泠泠小籁吹。偶然低远碧,恰好透疏枝。 罥藻勾萝去,笼烟压露垂。归樵与去艇,处处杜陵诗。
cán guī   líng líng xiǎo lài chuī ǒu rán yuǎn qià   hǎo tòu shū zhī    
juàn zǎo gōu luó   lóng yān chuí guī qiáo tǐng chù   chù líng shī