奉寄郑浮丘先辈兼简龙门漫士

明代 王恭
阴寒变微暄,泽国东风后。嘤嘤黄鸟语,袅袅青丝柳。 沧洲二月花正开,沧洲堂上置酒杯。登堂忽见浮丘面,借门行人何处来。 去年走马朝京阙,臈月都门正飞雪。客舍偏惊白下春,归心不醉秦淮月。 闻君昔时能远游,飘如黄鹄横九州。掉头不肯缚尘绶,长啸曾乘踏海舟。 风流况是才名久,健笔雄词世希有。生事何须负郭田,丈章只在今人口。 击筑邀欢喜盍簪,青山落日孤猿吟。三更酒醒人散后,惟见月白平湖深。 此时与君情转熟,客里相看不能别。问我摧残向几秋,离心未忍从头说。 相随相送雁峰头,云散青天碧海流。送君别来未几日,落花春暮令人愁。 人生万事伤怀抱,那似凄凉不堪道。旧友凋零半九泉,故园索寞空秋草。 龙门高士更清真,倾盖由来不弃贫。看君共是青云客,应念悠悠失路人。
yīn hán biàn wēi xuān   guó dōng fēng hòu yīng yīng huáng niǎo   niǎo niǎo qīng liǔ
cāng zhōu èr yuè huā zhèng kāi   cāng zhōu táng shàng zhì jiǔ bēi dēng táng jiàn qiū miàn   jiè mén xíng rén chǔ lái
nián zǒu cháo jīng quē   yuè dōu mén zhèng fēi xuě shè piān jīng bái xià chūn   guī xīn zuì qín huái yuè
wén jūn shí néng yuǎn yóu   piāo huáng héng jiǔ zhōu diào tóu kěn chén shòu   cháng xiào céng chéng hǎi zhōu
fēng liú kuàng shì cái míng jiǔ   jiàn xióng shì yǒu shēng shì guō tián   zhàng zhāng zhī zài jīn rén kǒu
zhù yāo huān zān   qīng shān luò yuán yín sān gēng jiǔ xǐng rén sàn hòu   wéi jiàn yuè bái píng shēn
shí jūn qíng zhuǎn shú   xiāng kàn néng bié wèn cuī cán xiàng qiū   xīn wèi rěn cóng tóu shuō
xiāng suí xiāng sòng yàn fēng tóu   yún sàn qīng tiān hǎi liú sòng jūn bié lái wèi   luò huā chūn lìng rén chóu
rén shēng wàn shì shāng huái 怀 bào   shì liáng kān dào jiù yǒu diāo líng bàn jiǔ quán   yuán suǒ kōng qiū cǎo
lóng mén gāo shì gèng qīng zhēn   qīng gài yóu lái pín kàn jūn gòng shì qīng yún   yīng niàn yōu yōu shī rén