奉寄李丈人

明代 杨士奇
晨登黄鹄岭,引望陵阳岑。陵阳渺天末,何由见所钦。 自昔携手时,萧散大江浔。出言谐鼓瑟,中孚利断金。 一朝分袂来,寒暑三四侵。翰飞薄远霄,鳞泳循清潭。 高深旷不接,隔我浮与沉。堂中侍愉色,膝下俨缨簪。 禄养崇甘肥,欢乐日骎骎。久要焉独忘,一往无遗音。 尚希保眉寿,以慰饥渴心。
chén dēng huáng lǐng   yǐn wàng líng yáng cén líng yáng miǎo tiān   yóu jiàn suǒ qīn    
xié shǒu shí   xiāo sàn jiāng xún chū yán xié zhōng   duàn jīn    
zhāo fēn mèi lái   hán shǔ sān qīn hàn fēi báo yuǎn xiāo lín   yǒng xún qīng tán    
gāo shēn kuàng jiē   chén táng zhōng shì   xià yǎn yīng zān    
yǎng chóng gān féi   huān qīn qīn jiǔ yào yān wàng   wǎng yīn    
shàng bǎo méi shòu 寿   wèi xīn