奉寄黄任道

宋代 王令
蒿莱日日没幽居,时得新诗亦自娱。 为有远怀希稷高,或时飞梦见唐虞。 久谙末俗难谋道,益厌庸儿妄问儒。 绝笔断弦无意寄,笑将远目睨清虚。
hāo lái méi yōu   shí xīn shī  
wèi yǒu yuǎn huái 怀 gāo   huò shí fēi mèng jiàn táng  
jiǔ ān nán móu dào   yàn yōng ér wàng wèn  
jué duàn xián   xiào jiāng yuǎn qīng