奉寄黃任道

宋代 王令
蒿萊日日沒幽居,時得新詩亦自娛。 為有遠懷希稷高,或時飛夢見唐虞。 久諳末俗難謀道,益厭庸兒妄問儒。 絕筆斷弦無意寄,笑將遠目睨清虛。
hāo lái méi yōu   shí xīn shī  
wèi yǒu yuǎn huái gāo   huò shí fēi mèng jiàn táng  
jiǔ ān nán móu dào   yàn yōng ér wàng wèn  
jué duàn xián   xiào jiāng yuǎn qīng