奉寄翰林邓善之侍讲学士

元代 范梈
曩承持节江之东,骑驴再上蓬莱宫。蓬莱仙人歌白鹤,声落五湖烟雨中。 世间爵禄不易致,何独去就如飘风。朝廷礼乐须制作,六经隐义资发蒙。 论思庙堂集耆硕,启沃宁让前诸公。闭门读书古都市,四辈冠盖方隆隆。 我生生长在穷谷,那有文字争人雄。谬蒙引誉百僚上,负禄府署惭无功。 一别十年还又五,昔者少壮今成翁。谁知复客七闽下,隔二千里来诗筒。 羸躯顿醒瘴疠恶,赖以慰此心忡忡。粤王城南浪自白,粤王城西花正红。
nǎng chéng chí jié jiāng zhī dōng   zài shàng péng lái gōng péng lái xiān rén bái   shēng luò yān zhōng
shì jiān jué zhì   jiù piāo fēng cháo tíng yuè zhì zuò   liù jīng yǐn mēng
lùn miào táng shuò   níng ràng qián zhū gōng mén shū shì   bèi guān gài fāng lóng lóng
shēng shēng zhǎng zài qióng   yǒu wén zhēng rén xióng miù méng yǐn bǎi liáo shàng   shǔ cán gōng
bié shí nián hái yòu   zhě shào zhuàng jīn chéng wēng shéi zhī mǐn xià   èr qiān lái shī tǒng
léi dùn xǐng zhàng è   lài wèi xīn chōng chōng yuè wáng chéng nán làng bái   yuè wáng chéng 西 huā zhèng hóng