凤凰阁 汴京夜雨
被东风送到,东京更鼓。又添隔巷数声杵。暗想半生沦落,廿载羁旅。
总不比、今番凄楚。
朦胧枕畔,不断吴娘鸣橹。醒来有甚好心绪。人瘦也,怪黄花,瘦也如许。
滴不了、秋檐夜雨。
bèi
被
dōng
东
fēng
风
sòng
送
dào
到
,
dōng
东
jīng
京
gēng
更
gǔ
鼓
yòu
。
tiān
又
gé
添
xiàng
隔
shù
巷
shēng
数
chǔ
声
àn
杵
xiǎng
。
bàn
暗
shēng
想
lún
半
luò
生
niàn
沦
zài
落
,
jī
廿
lǚ
载
羁
旅
。
zǒng
总
bù
不
bǐ
比
jīn
、
fān
今
qī
番
chǔ
凄
楚
。
méng
朦
lóng
胧
zhěn
枕
pàn
畔
,
bù
不
duàn
断
wú
吴
niáng
娘
míng
鸣
lǔ
橹
xǐng
。
lái
醒
yǒu
来
shèn
有
hǎo
甚
xīn
好
xù
心
rén
绪
shòu
。
yě
人
guài
瘦
huáng
也
,
huā
怪
shòu
黄
yě
花
,
rú
瘦
xǔ
也
如
许
。
dī
滴
bù
不
liǎo
了
qiū
、
yán
秋
yè
檐
yǔ
夜
雨
。