奉和右省仆射西亭高卧作

唐代 徐铉
院静苍苔积,庭幽怪石欹。蝉声当槛急,虹影向檐垂。 昼漏犹怜永,丛兰未觉衰。疏篁巢翡翠,折苇覆鸬鹚。 对酒襟怀旷,围棋旨趣迟。景皆随所尚,物各遂其宜。 道与时相会,才非世所羁。赋诗贻座客,秋事尔何悲。
yuàn jìng cāng tái   tíng yōu guài shí chán shēng dāng kǎn   hóng yǐng xiàng yán chuí
zhòu lòu yóu lián yǒng   cóng lán wèi jué shuāi shū huáng cháo fěi cuì   zhé wěi
duì jiǔ jīn huái 怀 kuàng   wéi zhǐ chí jǐng jiē suí suǒ shàng   suì
dào shí xiāng huì   cái fēi shì suǒ shī zuò   qiū shì ěr bēi