奉和薛员外谊赠汤评事衡反招隐之迹兼见寄十二韵

唐代 皎然
喜友称高儒,旷怀美无度。近为东田诱,遂耽西山趣。 庭有介隐心,得无云泉误。府公中司贵,频贻咫尺素。 郡佐仙省高,亦赠琼瑶句。诮兹长往志,纡彼独游步。 禅子方外期,梦想山中路。艰难亲稼穑,晨夕苦烟雾。 曷若孟尝门,日荣国士遇。铿锵聆绮瑟,攀折迩琼树。 幽践随鹿麋,久期怨蟾兔。情同不系舟,有迹道所恶。
yǒu chēng gāo   kuàng huái 怀 měi jìn wèi dōng tián yòu   suì dān 西 shān
tíng yǒu jiè yǐn xīn   yún quán gōng zhōng guì   pín zhǐ chǐ
jùn zuǒ xiān shěng gāo   zèng qióng yáo qiào cháng wǎng zhì   yóu
chán fāng wài   mèng xiǎng shān zhōng jiān nán qīn jià   chén yān
ruò mèng cháng mén   róng guó shì kēng qiāng líng   pān zhé ěr qióng shù
yōu jiàn suí 鹿   jiǔ yuàn chán qíng tóng zhōu   yǒu dào suǒ è