奉和薛員外誼贈湯評事衡反招隱之跡兼見寄十二韻

唐代 皎然
喜友稱高儒,曠懷美無度。近為東田誘,遂耽西山趣。 庭有介隱心,得無雲泉誤。府公中司貴,頻貽咫尺素。 郡佐仙省高,亦贈瓊瑤句。誚茲長往志,紆彼獨游步。 禪子方外期,夢想山中路。艱難親稼穡,晨夕苦煙霧。 曷若孟嘗門,日榮國士遇。鏗鏘聆綺瑟,攀折邇瓊樹。 幽踐隨鹿麋,久期怨蟾兔。情同不繫舟,有跡道所惡。
yǒu chēng gāo   kuàng huái měi jìn wèi dōng tián yòu   suì dān 西 shān
tíng yǒu jiè yǐn xīn   yún quán gōng zhōng guì   pín zhǐ chǐ
jùn zuǒ xiān shěng gāo   zèng qióng yáo qiào cháng wǎng zhì   yóu
chán fāng wài   mèng xiǎng shān zhōng jiān nán qīn jià   chén yān
ruò mèng cháng mén   róng guó shì kēng qiāng líng   pān zhé ěr qióng shù
yōu jiàn suí 鹿   jiǔ yuàn chán qíng tóng zhōu   yǒu dào suǒ è