奉和效古意醉歌

元代 范梈
忆我初年三四龄,当客唯对声令令。夜诵汉赋一千字,朝来千字仍心冥。 自许英年逼华盖,岂信流光不相待?祇今四十少二年,坐念立忘足悲慨。 我当赠君金叵罗,君当答我黄鹄歌。吴南水远春似画,欲行未行可奈何! 莫使风雷寄鸣铗,莫叹羊裘堕烟雪。人生万事如春花,璚花虽晚君须折。
chū nián sān líng   dāng wéi duì shēng lìng lìng sòng hàn qiān   zhāo lái qiān réng xīn míng
yīng nián huá gài   xìn liú guāng xiāng dài   jīn shí shǎo èr nián   zuò niàn wàng bēi kǎi
dāng zèng jūn jīn luó   jūn dāng huáng nán shuǐ yuǎn chūn shì huà   xíng wèi xíng nài  
shǐ 使 fēng léi míng jiá   tàn yáng qiú duò yān xuě rén shēng wàn shì chūn huā   qióng huā suī wǎn jūn zhé