奉和随王殿下诗十六首 其七

南北朝 谢朓
玄冬寂修夜,天围静且开。亭皋霜气怆,松宇清风来。 高琴时以思,幽人多感怀。幸藉汾阳想,岭首正徘徊。
xuán dōng xiū   tiān wéi jìng qiě kāi tíng gāo shuāng chuàng sōng   qīng fēng lái    
gāo qín shí   yōu rén duō gǎn huái 怀 xìng fén yáng xiǎng lǐng   shǒu zhèng pái huái