奉和蔡希蘧鹄奔亭留别

宋代 郭祥正
栏干去天无一尺,帘外三山蘸天碧。樽倾浊酒延故人,拂拂轻寒添暮色。 双鹄飞奔迹已陈,满庭细草自涵春。孤城不复有冤气,法座垂衣逢圣神。 惟君万里分符去,苍梧之邦舜游处。九疑七泽皆相连,墨海濡毫写长句。 又如李白才清新,无数篇章思不群。挺特千松霜后见,孤高一笛陇头闻。 我于诗学非无意,黄芦不并琅玕翠。漫甘薄禄养残年,两鬓垂丝成底事。 声出还吞泪如雨,同气相求别离苦。老来频寄一行书,江边鱼雁无今古。
lán gān tiān chǐ   lián wài sān shān zhàn tiān zūn qīng zhuó jiǔ yán rén   qīng hán tiān    
shuāng fēi bēn chén   mǎn tíng cǎo hán chūn chéng yǒu yuān   zuò chuí féng shèng shén    
wéi jūn wàn fēn   cāng zhī bāng shùn yóu chù jiǔ jiē xiāng lián   hǎi háo xiě cháng    
yòu bái cái qīng xīn   shù piān zhāng qún tǐng qiān sōng shuāng hòu jiàn   gāo lǒng tóu wén    
shī xué fēi   huáng bìng láng gān cuì màn gān báo yǎng cán nián liǎng   bìn chuí chéng shì    
shēng chū hái tūn lèi   tóng xiāng qiú bié lǎo lái pín xíng shū jiāng   biān yàn jīn