逢故人夜饮话旧

元代 韩奕
风色萧萧木落天,故人解后会尊前。 青灯照影冷清夜,白发听歌感少年。 身未死前惟别苦,难相忘处是情牵。 不因世故身亲见,肯信人言海变田。
fēng xiāo xiāo luò tiān   rén jiě hòu huì zūn qián  
qīng dēng zhào yǐng lěng qīng   bái tīng gǎn shào nián  
shēn wèi qián wéi bié   nán xiāng wàng chù shì qíng qiān  
yīn shì shēn qīn jiàn   kěn xìn rén yán hǎi biàn tián