奉祠东归

宋代 蔡戡
老来不复叹飘零,游宦真如水上萍。 绵力何堪分阃寄,宽恩犹许奉祠庭。 休夸仙去骑鲸李,剩喜归来化鹤丁。 料得亲朋相慰藉,还惊双鬓失青青。
lǎo lái tàn piāo líng   yóu huàn zhēn shuǐ shàng píng  
mián kān fēn kǔn   kuān ēn yóu fèng tíng  
xiū kuā xiān jīng   shèng guī lái huà dīng  
liào de qīn péng xiāng wèi jiè   hái jīng shuāng bìn shī qīng qīng