奉酬袁使君高春游鶺鴒峰兰若见怀
鶺鴒中峰近,高奇古人遗。常欲乞此地,养松挂藤丝。
昨闻双旌出,一川花满时。恨无翔云步,远赴关山期。
跻险与谁赏,折芳应自怡。遥知忘归趣,喜得春景迟。
已见郢人唱,新题石门诗。
jí
鶺
líng
鴒
zhōng
中
fēng
峰
jìn
近
,
gāo
高
qí
奇
gǔ
古
rén
人
yí
遗
。
。
cháng
常
yù
欲
qǐ
乞
cǐ
此
dì
地
,
yǎng
养
sōng
松
guà
挂
téng
藤
sī
丝
。
。
zuó
昨
wén
闻
shuāng
双
jīng
旌
chū
出
,
yī
一
chuān
川
huā
花
mǎn
满
shí
时
。
。
hèn
恨
wú
无
xiáng
翔
yún
云
bù
步
,
yuǎn
远
fù
赴
guān
关
shān
山
qī
期
。
。
jī
跻
xiǎn
险
yǔ
与
shuí
谁
shǎng
赏
,
zhé
折
fāng
芳
yīng
应
zì
自
yí
怡
。
。
yáo
遥
zhī
知
wàng
忘
guī
归
qù
趣
,
xǐ
喜
dé
得
chūn
春
jǐng
景
chí
迟
。
。
yǐ
已
jiàn
见
yǐng
郢
rén
人
chàng
唱
,
xīn
新
tí
题
shí
石
mén
门
shī
诗
。
。