奉酬段御史登岳阳楼之作时分理盗贼至海康

元代 范梈
谁能手铺湘水平,刬却君山看洞庭。昔人已骑黄鹤去,楼前乱芷春兰青。 岂知绣衣后千载,远违凤阙来江城。凭高吊古落日紫,领客置酒开云屏。 酒酣点笔赋新句,薄海传诵令人惊。忆我初游白玉京,与君联步趋承明。 手宣皇猷敷帝绩,济济学士如登瀛。一行竟堕万里外,回首沧浪思濯缨。 守官区区事无补,惟有白发欺人生。䍧牱水外万竹底,四时鸟语烟边鸣。 忽忽此地复相见,恍如幽梦求仙灵。中宵秣马不遑暇,君又北乡予南征。 如兹后会复何日,念之使我双涕零。宫中圣人总四溟,所过海岳须澄清。 铁冠峨峨望天下,青霄快展皆修程。由来豺虎伏仁兽,况有鹰隼当秋横。 明夜相思隔云岛,月落高台闻笛声。
shuí néng shǒu xiāng shuǐ píng   chǎn què jūn shān kàn dòng tíng rén huáng   lóu qián luàn zhǐ chūn lán qīng
zhī xiù hòu qiān zǎi   yuǎn wéi fèng quē lái jiāng chéng píng gāo diào luò   lǐng zhì jiǔ kāi yún píng
jiǔ hān diǎn xīn   hǎi chuán sòng lìng rén jīng chū yóu bái jīng   jūn lián chéng míng
shǒu xuān huáng yóu   xué shì dēng yíng xíng jìng duò wàn wài   huí shǒu cāng làng zhuó yīng
shǒu guān shì   wéi yǒu bái rén shēng 。䍧 shuǐ wài wàn zhú   shí niǎo yān biān míng
xiāng jiàn   huǎng yōu mèng qiú xiān líng zhōng xiāo huáng xiá   jūn yòu běi xiāng nán zhēng
hòu huì   niàn zhī shǐ 使 shuāng líng gōng zhōng shèng rén zǒng míng   suǒ guò hǎi yuè chéng qīng
tiě guān é é wàng tiān xià   qīng xiāo kuài zhǎn jiē xiū chéng yóu lái chái rén shòu   kuàng yǒu yīng sǔn dāng qiū héng
míng xiāng yún dǎo   yuè luò gāo tái wén shēng