奉别道先

宋代 吕南公
邂逅过从两载强,诗书存问满藜床。光荣得路谁非友,道义心知独不忘。 圣代君才多勉勉,中年吾发已苍苍。牙弦自此聊停缓,万里穷山隔帝乡。
xiè hòu guò cóng liǎng zài qiáng   shī shū cún wèn mǎn chuáng guāng róng de shuí fēi yǒu dào   xīn zhī wàng    
shèng dài jūn cái duō miǎn miǎn   zhōng nián cāng cāng xián liáo tíng huǎn wàn   qióng shān xiāng