法云同王敦素看东坡枯木

宋代 释德洪
此翁胸次足江山,万象难逃笔端妙。君看壁间耐冻枝,烟雨楂芽出谈笑。 想当却立盘礴时,醉魂但觉千岩晓。恨翁树间不画我,拥衲扶筇送飞鸟。 并作玄沙息影图,禅斋长伴炉烟袅。王郎自是玉堂人,风流合受莺花绕。 何为爱此枯瘦蘖,嗜好果超凡子料。为君援笔赋新诗,诗成一笑尘寰小。
wēng xiōng jiāng shān   wàn xiàng nán táo duān miào jūn kàn jiān nài dòng zhī yān   zhā chū tán xiào    
xiǎng dāng què pán shí   zuì hún dàn jué qiān yán xiǎo hèn wēng shù jiān huà yōng   qióng sòng fēi niǎo    
bìng zuò xuán shā yǐng   chán zhāi cháng bàn yān niǎo wáng láng shì táng rén fēng   liú shòu yīng huā rào    
wéi ài shòu niè   shì hào guǒ chāo fán liào wèi jūn yuán xīn shī shī   chéng xiào chén huán xiǎo