樊宗亮墨竹

唐代 王翰
宗亮风神本潇洒,胸中自有万竹竿。苍龙雨过影在壁,彩凤月冷鸣空山。 新诗数句细字写,银钩挂在青琅玕。毫素醉挥乌帽脱,鹅绿浅蘸端溪寒。 当时直欲乘兴写,岂料今日垂涕看。
zōng liàng fēng shén běn xiāo   xiōng zhōng yǒu wàn zhú gān 竿 cāng lóng guò yǐng zài   cǎi fèng yuè lěng míng kōng shān
xīn shī shù xiě   yín gōu guà zài qīng láng gān háo zuì huī mào tuō   é 绿 qiǎn zhàn duān hán
dāng shí zhí chéng xìng xiě   liào jīn chuí kàn