范蜀公挽诗

宋代 李廌
嗣皇思故老,趣诏侍筵经。 驷马空频驾,高鸿本自冥。 苍生虽绝望,盛德愈流馨。 出处俱全节,辉光并日星。
huáng lǎo   zhào shì yán jīng
kōng pín jià   gāo hóng 鸿 běn míng
cāng shēng suī jué wàng   shèng liú xīn
chū chù quán jié   huī guāng bìng xīng