范蜀公輓詩

宋代 李廌
嗣皇思故老,趣詔侍筵經。 駟馬空頻駕,高鴻本自冥。 蒼生雖絕望,盛德愈流馨。 出處俱全節,輝光並日星。
huáng lǎo   zhào shì yán jīng
kōng pín jià   gāo hóng běn míng
cāng shēng suī jué wàng   shèng liú xīn
chū chù quán jié   huī guāng bìng xīng